Từng là đặc ân của riêng nhà giàu và tầng lớp quý tộc, nước hoa được dùng để phân tầng địa vị. Thứ nước thơm một người xức lên người có thể sẽ quyết định việc người đó cần được đón tiếp như thế nào. Hiện nước hoa đã mất dần vị thế danh gia vọng tộc và được sử dụng phổ biến hơn.
 

\"\"

Người Hy Lạp tin rằng Chúa Trời là người phát minh ra nước hoa và nơi đâu Chúa cùng các nữ thần viếng thăm, nơi đó luôn toả ra những mùi thơm ngọt ngào.

Người La Mã thì gắn nước hoa với tục thờ Flora - nữ thần của các loài hoa.

Ở Ấn Độ, hình ảnh thần tình yêu Kama luôn xuất hiện với 5 mũi tên ái tình được bịt chặt đầu bởi những khóm hoa nở rộ.Người Hoa cho rằng hương thơm của thảo mộc là điển hình cho sự giải phóng linh hồn.

Từ cổ đến kim, từ Âu sang Á, nước hoa luôn gắn liền với những đức tin. Nó là chỗ dựa tinh thần để con người sống nhẹ nhàng hơn, thanh khiết hơn.

Người ta còn được dùng để tỏ lòng hiếu khách. Đến nay, nhiều gia đình Ả Rập vẫn duy trì truyền thống rắc một ít nước hoa hồng lên đầu khách quý đến chơi nhà.

Đối với họ, điều đó thể hiện sự mến khách của chủ nhân.

Người Nhật thậm chí còn nâng nước hoa lên tầm nghệ thuật. Họ mở ra các trường chuyên dạy kodo - nghệ thuật nước hoa. Ngày trước, các geisha Nhật am tường về hương hoa không kém gì những kỹ nghệ chiều khách.

Geisha giờ đã hết thời, nhưng các khoá kodo vẫn đông chật người xin học. Ở châu Âu, nước hoa còn là nền tảng cho mối bang giao giữa các quốc gia.

Khi công chúa Ytaly Caterina de Medici cưới hoàng tử Henri Đệ nhị cuả nước Pháp, nàng đã mang về nhà chồng một chuyên gia nước hoa.

Nếu không có của hồi môn này, chắc gì Pháp đã là một thủ đô nước hoa như ngày nay.

Nước hoa cũng từng được dùng như một loại thuốc. Vào thế kỷ 16, một danh y Trung Quốc đã chỉ ra hoa nhài là thuốc bổ nói chung, hoa hồng bổ cho gan, máu và khả năng tiêu hoá, cúc La Mã giảm đau đầu, chóng mặt và phòng cảm lạnh, gừng chữa ho và sốt rét.

Muộn hơn một chút ở châu Ytaly, Giovani Maria Farina đã chưng cất một số loại hoa trong rượu nho để tạo thành thứ nước hoa mới gọi là Cologne - tên thành phố mà ông sống.

Loại nước này không chỉ làm thơm mà còn giúp giảm đau răng và tăng cường tiêu hoá. Quân Pháp đóng ở đấy gọi phát minh của Givani là Eau de Cologne (nước hoa vùng Cologne).

Tương truyền Napoleon cũng rất thích nước này.

Cũng vì quá nổi tiếng nên Eau de Cologne đã gây ra một vụ kiện kéo dài tới nửa thế kỷ, trong đó có tới 39 bên tranh nhau giành danh tiếng của nó về cho mình.

Sau nhiều thế kỷ nỗ lực tách ra khỏi dòng dược phẩm, nước hoa đang chậm chạp trở về nơi nó xuất phát. Năm 1928, nhà hoá học người Pháp Rene Maurice Gattefoss đã sáng chế ra một khái niệm mới cho nước hoa - dầu thơm trị liệu - khi ông nhúng ngón tay bị thương vào một lọ dầu hoa cải hương và vết thương lành nhanh trông thấy.

Dựa trên phát minh này, trong thế chiến 2, bác sĩ Jean Valnet đã sử dụng tinh dầu của cỏ xạ hương, cây đinh hương, chanh để chữa trị vết thương cho binh lính.

Trong khi rất nhiều người tôn vinh nước hoa như một thần dược thì lại có không ít người buộc cho nó tội gây ra các chứng đau đầu, hoa mắt, chóng mặt, buồn nôn, mệt mỏi, khó tập trung và dị ứng.

Vì vậy, có lẽ con người còn phải tốn nhiều giấy mực về đề tài này.